Ahhh, đã rất rất lâu rồi mình mới đọc truyện, thú thực là từ hồi cấp 3 mình chửa có lần nào kiên nhẫn đọc hết cuốn sách nào quá 200 trang cả. Ấy vậy mà cuốn tà thư này lại ngốn của mình không ít thời gian, hao tổn không ít khí lực, đọc ngấu đọc nghiến 1 tuần liền mới hết. Dài 636 chương, là một kì tích đối với 1 đứa lười như mình ![]()
Cũng giống như những món ăn tinh thần khác mà mình đã từ nếm trong đời… Khi thưởng thức xong rồi, trong tâm tưởng chỉ muốn quên hết tất cả về nó và lại bắt đầu khám phá từ điểm xuất phát, để lại có cảm giác thích thú tận hưởng những suy nghĩ miên man trong đầu… Hoặc nếu không thì muốn nó kéo dài mãi. Nhưng mà đọc mãi cuối cùng cũng xong, trong lòng thấy buồn man mác, giống như khi đọc xong Ichigo 100% hay xem xong CLANNAD vậy…
Dù sao cũng thật mừng vì được đọc nó trước khi già, LOL
CPGD là một món lẩu thập cẩm với vô số hương vị: một chút vô lại trong Lộc Đỉnh Ký, một chút hào hùng Tầm Tần Ký, một chút văn thơ lượm lặt, đôi ba câu truyện cười nhan nhản trên mạng, vài mẹo vặt dân gian và cả những kiến thức khoa học hiện đại… kết hợp với giọng văn trào phúng, hóm hỉnh của Vũ Nham, tất cả tạo thành một món ăn tinh thần bình dân hợp khẩu vị nhiều người.
Lời dịch giả
Truyện này đã được các thành viên của Tàng Thư Viện cùng nhau đóng góp và dịch trong suốt 1 năm ròng (từ euro 2008 tới 6/2009). Cám ơn các dịch giả đã cùng nhau mang lại một món mỹ vị tuyệt dzời như vậy để mình có dịp thưởng thức…
Trang dịch truyện của TTV: http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=11304
Trích 1 vài đoạn trong truyện:
Lâm Vãn Vinh nhìn chăm chăm vào nàng, cười nhạt, từ tốn nói:
- Có lẽ, có người muốn cùng ta chơi một trò chơi! Một trò chơi rất nguy hiểm… trò chơi của thợ săn và hồ ly!
- Ngươi nói cái gì?!
Nguyệt Nha Nhi vội vã cúi thấp đầu xuống, hàm răng ngà nghiến chặt lại, mới chớp mắt một cái đã biến đổi ánh mắt:
- Trò chơi gì, thợ săn và hồ ly cái gì?! Ta không hiểu!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Nghe không hiểu thì càng tốt, trò chơi này, thực sự chẳng vui chút nào! Nàng nghĩ xem, rõ ràng là biết đối phương tâm tư khó lường, nhưng bản thân lại bị cảm động đến muốn khóc, nghe lời của nó nói, không biết câu nào là thật, câu nào là giả… Trò chơi như vậy, rất nguy hiểm, có thể chết người đó!…
Người trong thế gian, vui buồn hạnh phúc đều là quyền lợi trời sinh người ta được hưởng, bà bằng vào cái gì mà cướp đoạt? Có nhân đạo mà không biết hưởng thụ, lại kêu người phàm thế làm việc nghịch thiên, đi truy cầu thiên đạo hư vô mờ mịt, Ngọc Đức Tiên Phường ngươi tu đạo như vậy sao? Theo thiên đạo, hủy nhân đạo, người thiên hạ ai chấp nhận các ngươi?
…
Ngọc Già lắc đầu không trả lời, chỉ nhảy xuống ngựa, từng bước từng bước chậm rãi đi về phía trước. Càng đến gần chiếc xe, nàng càng cảm thấy tim đập mãnh liệt, cơ hồ không ức chế được hơi thở của mình. Thân hình nàng khẽ run lên, vô lực dựa vào trụ xe, vươn ngón tay búp măng trắng muốt vuốt ve nhẹ nhàng màn xe, nước mắt trào ra:
- Người trong xe kia, ngươi dám hôn ta một cái không?!…
Ta yêu nàng
Nhưng mà ta không dám nói.
Sợ nói ra rồi
Khi ta phải chết đi
Ta không sợ chết,
Chỉ sợ sau khi ta chết
Sẽ chẳng còn người nào yêu nàng như ta…!
Chẹp, mong là mình quên hết đi, để lại đọc lại từ đầu ![]()
Download: epub / prc / doc / pdf
Không có bài viết liên quan.
















